Chủ đề: nơi tôi sống

Thông tin, sự kiện, hình ảnh, video mới nhất về nơi tôi sống, cập nhật vào ngày: 17/11/2018

Khi thành phố lên đèn, ánh hoàng hôn nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên bầu trời bao la, cũng là lúc tôi một mình tư lự bên bậu ban công, lặng im ngắm bầu trời đêm, nghĩ về những trải nghiệm cuộc đời, nghe cơn gió mát rượi luồn vào mái tóc, thầm thì những khát khao, mơ ước...

Thay vì chờ đợi một không gian xanh lớn, trước tiên mỗi người chúng ta nên học cách phủ xanh những không gian nhỏ. Nhiều không gian xanh nhỏ sẽ tạo thành một không gian xanh lớn. Mười bàn làm việc xanh sẽ tạo nên một môi trường công sở trong lành.

Có những điều bình dị lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế, phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi thú vị này.

Có những điều bình dị lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế, phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi thú vị này.

Trải qua năm tháng, cuối những năm 90 thế kỷ XX, những khu lắp ghép đã thay đổi nhiều để phù hợp với cuộc sống và hiện trạng dân cư Hà Nội. Những căn hộ ở tầng cao được đeo thêm nhiều “ba lô” cả trước sau lẫn bên cạnh, trên nóc nhà phải cõng thêm những bể nước mà mọi người vẫn nói vui là những quả bom nước...

Lớn lên ở nông thôn chắc hẳn ai cũng thích ăn những gì mà “nhà trồng ra nuôi được” bởi sự sạch sẽ, thanh khiết và quan trọng nhất là cảm giác tận hưởng thành quả lao động khi nhìn từng lá rau xanh lớn lên từng ngày. Nhưng, cuộc sống “dụ dỗ” con người về gần hơn với đô thị - chung cư làm cho “thú khoái” này đã không ít lần bị thui chột.

Gánh khoai lang oằn nặng trên đôi vai của mẹ ngày xưa đã nuôi ước mơ tôi khôn lớn. Từ một đứa trẻ quê nghèo, lớn lên cùng đồng áng bùn lầy, giờ đây tôi đã trưởng thành và là sĩ quan quân đội. Tôi mãi tự hào về mẹ, dẫu giờ đây, mẹ chỉ còn là sâu thẳm trong ký ức xa xưa.

Từ ngày chuyển về đây, dường như chúng tôi ngày càng như trở về tháng ngày xưa cũ, yêu thương nhau hơn, nhường nhịn nhau hơn. Tất cả những điều ấy làm tôi thấm thía cái gọi là chất lượng cuộc sống thực thụ, bởi tâm hồn được nuôi dưỡng trên nền đất văn minh ngập tràn yêu thương.

Người ta cứ mải mê đuổi theo mơ ước về những căn hộ thông minh, những khu đô thị 4.0 mà không nhận ra rằng, sự thân thiện, gần gũi, tôn trọng thiên nhiên và coi trọng con người mới chính là thứ cần được nâng niu nhất.