Chủ đề: cuộc thi nơi tôi sống

Thông tin, sự kiện, hình ảnh, video mới nhất về cuộc thi nơi tôi sống, cập nhật vào ngày: 26/09/2018

Có những điều bình dị lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế, phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi thú vị này.

Có những điều bình dị lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế, phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi thú vị này.

Lớn lên ở nông thôn chắc hẳn ai cũng thích ăn những gì mà “nhà trồng ra nuôi được” bởi sự sạch sẽ, thanh khiết và quan trọng nhất là cảm giác tận hưởng thành quả lao động khi nhìn từng lá rau xanh lớn lên từng ngày. Nhưng, cuộc sống “dụ dỗ” con người về gần hơn với đô thị - chung cư làm cho “thú khoái” này đã không ít lần bị thui chột.

Thử tưởng tượng sau một ngày dài căng thẳng, mệt mỏi với công việc, với những tiếng còi xe nhức nhối, được trở về nhà mình. Mở mắt là một màu sơn nhã nhặn ưa thích, chạm tay đến những lá cây xanh tươi mát, nấu bữa ăn yêu thích trong căn bếp tiện nghi, ngủ thoải mái trên chiếc giường rộng rãi… Vậy là xứng đáng cho một ngày làm việc vì cuộc sống mưu sinh.

Mỗi dịp đi thăm các con, tôi có nhiều thời gian ở tại căn hộ tái định cư khu đô thị mới Nam Trung Yên, phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Thấm thoắt đã mười mấy năm trôi qua, các con ra trường và có việc làm ở Thủ đô, rồi có gia đình nhỏ đúng mô hình hai con dù gái hay trai.

Tôi chỉ còn thiếu mỗi việc “làm nhà” là cơ bản có thể vỗ ngực tự hào với ông và cha rằng con từ nay đã thành đàn ông đích thực! Nhưng mọi chuyện không dễ như tôi nghĩ, khi nơi tôi sống và làm việc là Sài Gòn, một vùng đất mà nhắc đến chữ “nhà” có khi nằm mơ cũng chẳng dám…

Giờ HH cứ như showbiz vậy, chỉ cần một sự việc nhỏ như con kiến hay to như con voi, cứ được “đính kèm” 2 từ HH là sẽ nổi như cồn, rồi anh hùng bàn phím vào bình luận như thế muốn HH “sáng nhất Hà Nội”. Cư dân HH không phải họ không biết, mà lạ họ … quen rồi.

Chẳng lẽ tình yêu của con người với con vật không phải một giá trị văn hóa đáng trân trọng, và nó không thể tồn tại trong các khu chung cư? Liệu khu chung cư như chỗ của tôi có nên “ra lệnh” cấm nuôi chó, mèo một cách cứng nhắc không nhỉ? Hay là chỉ cấm nó xuất hiện ở nơi công cộng thôi, hoặc là có hình phạt khi chúng làm mất vệ sinh chung?...