GS. Nguyễn Anh Trí đã tham gia buổi chào cờ cuối cùng trước khi chia tay cùng toàn thể cán bộ, nhân viên của Viện

GS. Nguyễn Anh Trí đã tham gia buổi chào cờ cuối cùng trước khi chia tay cùng toàn thể cán bộ, nhân viên của Viện

“…Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa. Tại sao cây táo lại nở hoa…”? Suốt cả ngày nay, trong tôi cứ hiện lên hai câu thơ ấy của cố nhà thơ Lưu Quang Vũ, khi đọc được thông tin về việc Giáo sư Nguyễn Anh Trí, Viện trưởng Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương chính thức nghỉ hưu. Những bức ảnh bịn rịn, quyến luyến, chứa chan tình cảm của hàng trăm cán bộ, nhân viên, bệnh nhân…dành cho Giáo sư Nguyễn Anh Trí khi chia tay Viện cứ lan tỏa nhanh chóng trên mạng, một cách “hữu xạ tự nhiên hương”, không cần ai kêu gọi, hô hào.

Hàng ngày, có hàng trăm, hàng nghìn cán bộ, người đứng đầu các cơ quan, đơn vị lớn, nhỏ trên cả nước nhận quyết định nghỉ hưu. Nhưng, lâu lắm rồi, người ta mới thấy được một buổi chia tay giữa người nghỉ và người ở lại đậm đặc chất tình đến vậy.

Công lao , đóng góp của Giáo sư Nguyễn Anh Trí đối với ngành Y tế nói chung, Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương nói riêng không dễ gì diễn tả chỉ trong vài dòng ngắn ngủi. Tình cảm, sự yêu thương ông dành cho người bệnh cũng vậy.

Chỉ riêng hành động ông chủ trì buổi chào cờ và những cử chỉ, giọt nướt mắt của cán bộ nhân viên ở đâyđã nói lên tất cả. Buổi chào cờ ấy như một lời tuyên bố, rằng, ông đã làm tròn sứ mệnh mà Nhà nước, nhân dân trao cho mình. Không phải người cán bộ chủ trì nào cũng dám đứng trước cờ chào “báo cáo” để bàn giao trọng trách như thế. Phải là người thanh sạch, sống hết mình vì công việc, vì cộng đồng, mới có được cái tâm thế ấy.

Chẳng phải bỗng dưng, mà hàng trăm con người xếp hàng dài, đứng cả tiếng bịn rịn ôm chặt không muốn rời xa vị thủ lĩnh, ân nhân ấy. “Bác thợ mộc” trong bài thơ của Lưu Quang Vũ, lần này đã sai thật rồi, chú sẻ tóc xù ạ…!!!

Video:Nghẹn ngào giây phút chia tay GS. Nguyễn Anh Trí

Theo reatimes.vn

Nguồn: http://reatimes.vn/viet-ngan-cau-chuyen-gs-nguyen-anh-tri-nghi-huu-bac-tho-moc-sai-roi-15916.html